-->
Truyện ngắn ( Tặng những ai đang sống xa nhà )

Truyện ngắn ( Tặng những ai đang sống xa nhà )

THƯ GỬI MẸ CỦA ĐỨA CON XA NHÀ
Xa nhà cũng là một thử thách, có phải không mẹ? Cuộc sống xa nhà đã dạy con nhiều thứ. Con biết, người ta đi là để lớn, đi là để trưởng thành hơn…
Mẹ của con!
Hà Nội mùa này trời đã vào thu rồi mẹ ạ. Chỉ không biết miền Trung nắng gió của con, mảnh đất đang gồng mình để vượt qua mùa mưa bão có mạnh mẽ hay không?
Con đã
nghe thấy cái lạnh len lỏi vào tấm áo mỏng khi ra đường vào sáng sớm. Con đã nghe thấy thoang thoảng hương hoa sữa mỗi lần dạo phố. Con đã nghe thấy đất trời dịu lại, nắng bớt nồng nàn và mưa bớt hối hả. Hà Nội chững lại nhiều so với cái buổi ban đầu con đặt chân đến đây, có lẽ, con đã bắt đầu học được cách làm quen với cuộc sống nơi này.
Đi giữa Hà Nội mùa này, trời đã đủ lạnh để con thèm một tối ấm áp quây quần cùng gia đình mình, được tí tách ngô nướng cay thật cay rồi cùng uống trà xanh với bố. Có những khi, con thèm được về nhà ngay với bố mẹ, được nằm cuộn tròn trong vòng tay mẹ để tỉ tê đủ thứ chuyện…
Có những khi, con thèm được ăn một bữa cơm có đủ gia đình mình do chính tay mẹ nấu, thèm những tần tảo sớm hôm trong nghi ngút khói của bát cơm trên tay mình…
Có những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đều tìm về tổ ấm của mình, con lại nhớ nhà mình đến trào nước mắt…
Hà Nội đông vui, tấp nập thật đấy, nhưng đôi khi con vẫn chạnh lòng vì thấy mình cô độc. Dù đứng giữa biển người, thì trái tim con vẫn biết chỉ có gia đình mới có thể sưởi ấm mình mà thôi.
Đã gần hai năm, cô con gái bé bỏng của mẹ tạm xa gia đình để đến một thành phố mới, và bắt đầu một cuộc sống khác. Con còn nhớ rõ giọt nước mắt trên gương mặt có mùi vị thời gian của mẹ khi tạm biệt con. Con còn nhớ như in những lời mẹ dặn dò khi sống ở một nơi xa lạ. Con còn nghe thấy những tiếng thở dài, những trăn trở, bộn bề của mẹ hằng đêm trước lúc con đi. Mẹ sợ con thiếu thốn đủ thứ, mẹ sợ con không tự lo được cho bản thân khi chỉ có một mình, mẹ sợ con không đủ bản lĩnh để chống chọi với những thử thách của cuộc sống đang đợi con phía trước…
Mẹ ơi! Con vẫn ổn, mẹ đừng lo!
Xa nhà cũng là một thử thách, có phải không mẹ? Cuộc sống xa nhà đã dạy con nhiều thứ. Con biết, người ta đi là để lớn, đi là để trưởng thành hơn…
Xa nhà, con biết trân trọng hơn tình đồng hương, tình nghĩa bạn bè. Phải sống ở một nơi xa lạ thì mới cảm nhận hết niềm hạnh phúc khi bắt gặp một giọng nói quen thuộc của quê ta, mới thấu hiểu được hơi ấm của bạn bè khi không có gia đình bên cạnh.
Xa nhà, con biết người ta phải sống với nhau bởi tình thương chứ không phải bằng những tính toán nhỏ nhen, bon chen và ích kỉ. Hãy yêu lấy những người sống bên cạnh ta, cuộc đời có bấy lâu mà phải hờ hững?
Xa nhà, con biết phải tự mình đứng dậy khi chẳng may bị gục ngã. Là đủ mạnh mẽ để kiên cường với những chông gai, là không bao giờ cúi đầu trước hai từ “thất bại”, là không bao giờ tự cho phép mình dừng lại trước những khó khăn…
Xa nhà, con lại càng trân quý hơn những giờ phút được ở gần gia đình mình trong những ngày ngắn ngủi nhảy tàu về thăm quê. Con hiểu hơn những lo toan, những yêu thương, những quan tâm của bố mẹ… Con xót xa hơn khi nhìn thấy một sợi tóc bạc trên mái đầu ba, thấy buồn lòng hơn trước một nếp nhăn trên gương mặt mẹ… Giữa những bon chen, thị phi của cuộc sống như đang quá chừng vội vã này, chốn dừng chân yên bình nhất chẳng phải gia đình hay sao?
Gia đình là động lực để con bước đi, cũng là tổ ấm luôn giang tay đón con mỗi lần trở về…
Mẹ ơi, con xin lỗi…
Sưu Tầm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét